Hồi Thứ Mười Một


  Nước Vệ sắp đến ngày đại hội dân sự, mọi việc rối tung cả lên. Các quan trong triều ai cũng nghĩ đến việc giữ chức tước. Bọn tay sai nhân đó mà tăng giá mọi thứ, vơ vét tiền của nhân dân. Đời sông khó khăn vô cùng, dân tình kêu ca than vãn nhưng chả lọt tới tai triều đình. Cũng tại vì các quan nhấp nhổm đứng ngồi lo yên chỗ, chưa ổn định phần hàm nên chưa có thể lo cho dân chúng.

   Tể tướng Bạo hỏi mưa sĩ rằng:

  - Muốn làm quan đại thần nhiệm kỳ nữa, cần có mưa kế gì?
   
   Mưu sĩ đáp:
  
  - Dạ! Vẫn theo lệ cũ thôi ạ.

  Tể tướng hỏi:

  - Lệ cũ là thế nào?

    Mưu sĩ đáp:

  - Dạ! Lệ cũ vẫn như Cường Vệ Vương vẫn làm. Đó là biết và không biết. Cường Vệ Vương nhờ hai thứ đó mà trị vì thiên hạ vũng vàng hai nhiệm kỳ.

  Nhân lúc đất Xuyên bên Tề có hội, Bạo lấy cớ san chơi, kỳ thực là nhờ đại thần trọng trách nước Tề giúp đỡ.

  Đại thần tề hỏi:

  - Nghe nói ngoài khơi, vùng biển tranh chấp giữa Vệ và Tề có chuyện gì phải không?

Bạo cười tươi, lắc đầu đáp:

  -Dạ, chúng thần nghe đồn thôi ạ, nguồn tin không chính thức nên không dám nói gì. Cũng có thể bọn thế lực thù địch phao tin muốn làm tổn hại quan hệ bang giao giữa tiểu quốc với thiên triều. Thần sẽ về tra xét lại chuyện này.

 Đại thần Tề nhíu mày hỏi:

  - Có thật không biết chắc chuyện ấy?

  Bạo quả quyết lắc đầu:

  - Chuyện ấy thần không biết, thần chỉ biết làm sao để vun vén quan hệ bang giao hai nước ngày càng phát triển mật thiết, gắn bó thôi ạ. Chuyện khác thần không bận tâm.

  Đại thần Tề gật gù:

  - Thật là tinh tường, đáng chọn mặt gửi vàng.

  Bạo chân thành giãi bày:

  - Chúng thần biết làm quan thiên triều vất vả. Vì phải lo toan, đối phó, tính toán đường lối, chính sách mọi mặt. Không như chúng thần hàng tháng thu thập tình hình trong tiểu quốc rồi dâng ý kiến chỉ đạo. Có ý kiến chỉ đạo rồi cứ nhất nhất làm theo. Sai đúng thế nào có thiên triều lo đỡ. Hàng ngày các bộ nước Vệ đến triều lấy công văn chỉ thị, có triện của thiên triều cứ như vậy mà làm theo. Tuỵệt không phải hao tâm, tổn trí tính sách lược. Thật may mắn cho nước Vệ khi có chỗ dựa tin cậy như thiên triều.

  Đại thần Tề nói: 
  
  - Làm tôi phải biết phận mình, chỉ nhất mực làm theo lời chủ. Ấy là biết giữ lẽ cương thường, đạo lý. Kẻ làm tôi như vậy thì quan hệ chủ tớ mới bền vững, ổn định, cùng nhau phát triển được. Mong sao đợt này Vệ có nhiều đại thần biết phải trái như ngươi. 

  Bạo nghiêng người nói:

  - Thần mà còn thì nước Vệ sẽ còn có nhiều quan lại như vậy. Xin đại nhân yên lòng!

  Đại thần Tề xua tay nói:

  - Ngươi đừng quá lo lắng, người như ngươi thiên triều không trọng dụng thì còn trọng dụng ai. Thiên triều tuy xa xôi nhưng tai mắt có khắp nơi, không gì bỏ qua và không ai bỏ sót.

 Bạo chắp tay xá dài ba cái thưa:

  - Thiên triều anh minh, độ lượng, xét đoán thần tình! Hạ thần vô cùng cảm phục.

  Nước Vệ có kẻ trong coi việc xuất bản một tờ báo cũng nhỏ. Ngày nọ đăng bài về biển đảo. Triều đình lập tức cấm tờ báo đó hoạt động.

  Kẻ ấy khiếu nại với quan rằng:

  - Chúng tôi bị oan.

  Quan nói rằng:

  - Xưa nay ở nước Vệ này, chỉ có quan lớn mới bị oan, chứ dân đen chúng mày đứa nào chả có tội, động đến là kêu oan. Mày làm quản lý mà không biết việc trọng sự quản lý của mày. Vậy là không oan.

  Kẻ kia cãi rằng:

  - Xin hỏi,  nếu vậy ngư dân có thuộc quản lý của các ngài không?

  Quan trả lời:

  - Cái gì ở nước Vệ này triều đình cũng quản tất.

  Kẻ kia bầy hây:

  - Vậy thì ngư dân bị giết, bị đánh đập do bọn Tề, đến mạng người quan trọng như vậy, làm tể tướng không biết. Vậy thì sao bắt tôi phải biết hết các bài trong tờ báo của tôi?

  Quan xét xử hỏi:

  - Mày biết chắc là tể tướng như vậy không?

  Kẻ kia gân cổ:

  - Rành rành ra đấy. Tể tướng Vệ sang Tề không nói một câu nào phản đối việc ngư dân Vệ bị giết hại, vẫn cười hềnh hệch bắt tay với đại thần Tề, mồm liến thoắng quan hệ tốt đẹp. Vậy là không biết việc do mình quản lý còn gì nữa?

  Quan hỏi lại:

  - Vậy là mày biết vậy?

 Kẻ kia:

  - Sự thật hiển nhiên là vậy.

 Quan nghiêm mặt nói:

  - Thế là mày không oan, bởi vì tao sẽ không xử mày vì tội không biết, mà xử mày vị tội mày cho là mày biết. Đó là vu khống, bôi nhọ, nói xấu lãnh đạo. Tội này còn nặng hơn cả tội mày không biết mà cho xuất bản tờ báo kia.

  Kẻ kia sững sờ không nói được gì, chỉ ú a, ú ớ.

  Quan giãn nét mặt, lấy vẻ nhân từ phủ dụ:

  - Thôi vì tính nhân đạo và khách quan củ pháp luật nước Vệ, tao cơi nới cho mày về nhà nghĩ ngợi về tội lỗi một thời gian. Tao trả cho mày lá đơn khiếu nại, về nhà đóng cửa một năm nghĩ xem có oan hay không?

  Kẻ kia cầm đơn khiếu nại, đứng ngẩn ngơ giữa công đường.

  Quan lớn thấy vậy quát:

   - Còn đứa nào kêu quan nữa không?

   Kẻ kia hối hả rời khỏi công đường, trên đường về tới nhà thấy dân chúng đi lại trên đường ai ai trông bộ dạng cũng giống kẻ có tội cả....



  

Nhận xét

Bài đăng phổ biến