Sự Tích Về Đại Vệ Chí Dị
Ngày xửa ngày xưa có câụ bé nghèo tên là Vệ. Bố mẹ mất sớm, Vệ phải đi làm thuê chăn trâu cắt cỏ cho nhà tên địa chủ Thực. Hàng ngày cậu bé Vệ phải dậy từ rất sớm để đưa đàn trâu ra bãi ven sông gặm cỏ. Đến chiều tối lùa đàn trâu về chuồng, Vệ mới được nghỉ ngơi và tranh thủ học ít chữ. Cuộc sống khốn khổ cứ thế trôi đi, thoắt cái Vệ đã thành một chàng trai khôi ngô cao lớn.
Cứ tưởng cuộc đời chàng Vệ mãi gắn bó cùng đàn trâu và bãi cỏ ven sông. Nhưng vào một mùa thu, đúng năm chàng 18 tuỏi thì xảy ra một chuyện lạ.
Bữa đó vào một buổi chiều rất thanh bình, đàn trâu hiền lành đủng đỉnh gặm cỏ tren bãi cỏ xnah mướt, những con sáo đậu trên lưng trâu loi choi tìm con bọ. Nước sông chảy êm đềm. Chàng Vệ ngồi thổi sáo vi vu. Bỗng nhiên từ bên kia sông có một con thuyền ập vào bờ. Một cụ già râu dài, mắt sâu, trán rộng, má hóp bước lên bờ. Cụ già vẫy tay gọi Vê lại gần hỏi han tình cảnh của Vệ.
Vệ thấy cụ già phsuc hậu, ăn nói dịu dàng, đoán là ngừoi tốt, bèn kể hết sự tinhf là chẳng rõ bố mẹ là ai, chỉ nghe bà con nói lại bố mẹ mất sớm, được nhà Thực nuôi làm đầy tớ chăn trâu, cứ thế sông đến giờ.
Cụ già nghe xong chuyện của Vệ, cụ móc túi lấy cái khăn tay chấm con mắt bên phải, chấm con mắt bên trái, chấm bên nào xông mắt bên đó đỏ hoe. Cụ chấm một lúc nữa thì thật lạ lùng, cả hai mắt cụ rỏ ra hai giọt lệ.
Vệ thấy cụ khóc tài tình, biết là thần nhân xuất hiện, bèn cúi đầu dâng bầu nước và mo cơm mời cụ xơi.
Cụ già ăn xong mo cơm, uống hết bầu nước, đứng dậy xoa đầu Vệ bảo:
- Con không phải là không có cha, mà con chưa tìm được cha con đó thôi。Ta thương con tốt bụng, thật thà, ăn ở hiền lành, nên từ nay trở đi ta nhận làm cha của con. Ta là thiên tướng thuộc phái nhà Sản, được trời phái xuống xứ này để cứu nhũng ngừoi như con khỏi cảnh bốc lột của tên Thực gian ác. Giờ ta cho con cuốn sach này, con ráng học và bảo mọi người cùng học, rồi có lúc sẽ dùng đến, ta sẽ quay lại với con.
Nói rồi cụ vỗ đùi hét tiếng lớn, nhãy tót lên mũi thuyền. Lập tức thuyền quay ngược đầu sang bờ phía Bắc lao đi. Vệ nghe trong sương chiều tiếng thơ ngâm:
Đất nước đẹp vô cùng, nhưng cụ phải ra đi
Cho tôi làm con sóng dưới con tàu đưa tiễn cụ
Khi bờ bãi dần lui làng xóm khuất
Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre
Lại nói khi cụ đi rồi, từ đó trong Vệ bừng nắng hạ, Vệ mang sách về nhà học ngày đêm, lại rủ cả chúng bạn học cùng. Sách dạy rằng muốn thay đổi số phận mình đánh đuổi tên Thực, tự mình làm chủ thì chỉ có cách mạng. Mà cách mạng là phải có vũ khí. Muốn có vũ khí là phải mua. Muốn mua thì phải có tiền. Không có tiền thì phải mua chịu. Muốn mua chịu pphải làm cam đoan. Muốn làm cam đoan thì tất cả phải một lòng, chọn một người đứng lên làm cam đoan.. Vệ và các bạn đọc say sưa cuốn sách chỉ đường cách mạng. Đọc đến đâu hiểu đến đấy, như có thần nhân chỉ dạy. Được ba tháng thì Vệ và các bạn ai cũng hiểu cả, lòng dạ sáng đầy chân lý, tinh thần hực hực khí thế cách mạng.
Đêm ấy Vệ nằm thấy cụ già báo mộng, ngày ấy, năm ấy sẽ qua sông. Dặn Vệ bảo dân tình ra đón.
Vệ mừng lắm, chàng chạy đi khắm xóm thì thụt báo tin cho mọi người. Cả đêm chàng trằn trọc mong cha già của mình về. Đến sáng Vệ và mọi người ra bờ sông chờ sẵn. Từ phía bên kia sông, một con thuyền lao vun vút, trên đầu thuyền cụ già đứng hiên ngang, qoắc thước, tay cầm dao gọt khoai, tay cắp nách hòn gạch bọc trong tờ giấy, miệng ngâm thơ sang sảng:
Đời bồi tầu lênh đênh trên sông bể,
Xa nước rồi mới hiểu nước đau thương.
Vệ nghe tiếng thơ quen, dáng người quen bèn hô lớn:
- Cụ đã về rồi, cha già của chúng ta đã về rồi!!
Mọi người xusc động oà lên khóc nức nỡ. Khi cụ lên bờ giẫm phải đống phân trâu, cụ thò tay xuống gạt khỏi giày, bỗng nhiên đống phân trâu biến thành đống đất thịt màu mỡ, thơm mùi cỏ ải quê hương. Cụ đưa nắm đất cho mọi người ngửi, ai cũng thấy thơm mùi đất thịt. Tất cả đều nể phục biết cụ là thần nhận thiên tướng nhà trời cử xuống gíup dân.
Cụ già đặt hòn gạch xuống đất, hòn gạch biên thành một cái bàn đá quý rất đẹp, toả sáng ngời. Cụ trải tờ giấy bọc hòn gạch lên bàn đá, tờ giấy biên thành cuốn luận cương của trời. Cụ lấy dao gọt khoai phạt mấy ngọn cỏ, dựng thành một căn nhà sàn cực kỳ lộng lẫy. Mọi người đứng dưới nhà sàn nghe cụ phân công công việc, ai nấy đều nghe rõ, dạ vang trời.
Một sáng như đã hẹn, mọi người theo chân cụ đi lấy vũ khí từ dứoi sông, do thuyền bên kia mang đén theo lệnh cụ. Và tất cả tiến tới dinh cơ tên Thực, đánh đuổi tên Thực và bè lũ. Sau đó suy tôn cụ lên làm vua, còn gọi là cha già dân tộc.
Nhân dân cảm ơn công đức của cụ, đều nhất trí để con cháu cụ truyền ngôi đời này sang đời khác vĩnh viễn, không đổi sang tay ngừoi khác, gọi là nhà Sản. Còn đất nước thì đặt tên theo chàng trai mồ côi, gọi là nước Vệ. Lúc cụ qua sông, sử dụng nhiều phép thuật cao cừơng như biến cứt trâu thành đất, biến gạch thành bàn đá…. toàn chuyện dị thường cả.
Bởi thế sau này, để ghi nhớ chuyện đó, người ta soạn ra sách Đại Vệ Chí Dị cho dễ nhớ.
Nhận xét
Đăng nhận xét